Bạn có chắc muốn đăng xuất không
Những cái tên như Ben Johns hay Anna Leigh Waters đang đại diện cho phần hào nhoáng nhất của pickleball chuyên nghiệp. Nhưng phía sau nhóm siêu sao ấy là một thực tế rất khác: phần lớn vận động viên chuyên nghiệp, đặc biệt là nhóm ngoài Top 20, vẫn đang phải chật vật để duy trì sự nghiệp thi đấu.

Hệ sinh thái pickleball chuyên nghiệp đang có sự phân hóa rất rõ rệt. Dòng tiền lớn chủ yếu tập trung vào một nhóm rất nhỏ ở đỉnh cao, trong khi các tay vợt tầm trung vẫn phải tính toán từng khoản chi phí để có thể tiếp tục theo đuổi các giải đấu.
Một trong những hiểu lầm phổ biến là các tay vợt chuyên nghiệp khi tham dự PPA Tour sẽ được ban tổ chức lo toàn bộ vé máy bay, khách sạn, ăn ở và di chuyển. Thực tế, ngay cả những VĐV đã có hợp đồng vẫn phải tự vận hành sự nghiệp của mình như một “doanh nghiệp một người”.
Với một tay vợt thuộc nhóm C, xếp hạng quanh vị trí 30–50 thế giới, mức thu nhập gộp được đưa ra là khoảng 95.000 USD/năm, tương đương gần 2,4 tỷ đồng. Nghe qua, đây là con số không hề thấp. Nhưng khi đi vào chi tiết, bức tranh lại kém màu hồng hơn rất nhiều.
Trước hết là thuế. Với tư cách cá nhân kinh doanh độc lập tại Mỹ, VĐV có thể phải chịu mức thuế thu nhập khoảng 30–35%. Sau thuế, phần thu nhập còn lại tiếp tục bị bào mòn bởi chi phí du đấu, ăn ở, di chuyển và vận hành cá nhân.
PPA Tour có hỗ trợ di chuyển cho một số tay vợt có hợp đồng, nhưng khoản này chỉ khoảng 400 USD cho mỗi chặng đấu. Trong khi đó, chi phí thực tế cho một tuần thi đấu tại Mỹ có thể chạm mốc 1.500 USD, bao gồm vé máy bay khứ hồi nội địa khoảng 450 USD, khách sạn 4 đêm khoảng 800 USD, ăn uống và di chuyển Uber khoảng 300 USD. Nói cách khác, khoản hỗ trợ chỉ bù được khoảng 1/4 chi phí thực tế.

Điểm nghịch lý của pickleball hiện nay nằm ở chỗ: môn thể thao này rất nổi tiếng, lượng người chơi tăng nhanh, giá trị thương mại lớn dần, nhưng tiền thưởng thi đấu chưa thực sự tương xứng với chi phí mà VĐV phải bỏ ra.
Theo số liệu được nêu, một tay vợt vô địch chặng Open đơn nam của PPA Tour chỉ nhận khoảng 1.335–3.000 USD. Nếu dừng ở vòng 16 đội, tiền thưởng đôi khi còn không đủ để trả một đêm khách sạn.
Sau khi trừ chi phí du đấu dao động từ 30.000–40.000 USD/năm, một tay vợt khoảng hạng 45 thế giới có thể chỉ còn thực nhận khoảng 15.000 USD/năm, tức chưa tới 400 triệu đồng. Đây là con số rất khiêm tốn nếu đặt trong bối cảnh chi phí sinh hoạt tại Mỹ và đặc thù nghề nghiệp luôn tiềm ẩn rủi ro chấn thương.
Điều đáng nói là với VĐV thể thao chuyên nghiệp, thu nhập không chỉ phụ thuộc vào phong độ mà còn phụ thuộc vào sức khỏe. Một chấn thương có thể khiến họ mất cơ hội thi đấu, mất tiền thưởng, mất lịch dạy thêm và mất luôn dòng tiền để duy trì sự nghiệp.
Nếu nhóm Top 30–50 đã khó khăn, các tay vợt tự do hoặc ngoài Top 50 còn phải đối mặt với áp lực tài chính nặng nề hơn.
Họ không nhận được trợ cấp di chuyển từ ban tổ chức. Ngược lại, họ phải tự đóng 125 USD phí ghi danh cho mỗi chặng PPA Tour, cộng thêm 250 USD cho mỗi nội dung thi đấu. Trung bình một tuần, chi phí đăng ký có thể gần 600 USD, chưa tính vé máy bay, ăn ở, đi lại hay thiết bị thi đấu.
Với những tay vợt chưa có tài trợ thiết bị, chi phí mua vợt cũng là một gánh nặng. Con số được nêu là hơn 4.000 USD/năm chỉ riêng cho vợt thi đấu. Trong khi đó, thu nhập trung bình của nhóm ngoài Top 50 được thống kê ở mức dưới 30.000 USD, còn chi phí du đấu và vận hành vào khoảng 30.000 USD. Điều này đồng nghĩa nhiều người có thể rơi vào trạng thái lỗ vốn nặng, thậm chí âm khoảng 30.000 USD/năm nếu không có nguồn thu bên ngoài.
Đằng sau hình ảnh thi đấu chuyên nghiệp là những câu chuyện rất đời thường: thuê chung Airbnb giá rẻ, ngủ ghép 4–5 người một phòng, tự nấu ăn để tiết kiệm, hoặc lái xe liên tục 5–10 tiếng giữa các bang để tránh chi phí vé máy bay.

Với nhiều Pickleball Pro tầm trung, thi đấu không phải nguồn thu duy nhất, thậm chí chưa chắc là nguồn thu ổn định nhất. Để tiếp tục bám trụ với Tour, họ phải tận dụng danh xưng “Pro” để mở lớp dạy kỹ thuật, nhận quảng bá sản phẩm, bán vợt, làm đại lý thiết bị hoặc tham gia các giải phong trào có thưởng.
Mức giá dạy pickleball của các tay vợt chuyên nghiệp có thể dao động từ 100–250 USD/giờ. Đây là nguồn thu quan trọng giúp họ bù lại chi phí di chuyển, khách sạn, phí đăng ký và sinh hoạt trong các tuần thi đấu.
Nhìn từ bên ngoài, việc một VĐV vừa thi đấu chuyên nghiệp vừa đi dạy, bán thiết bị hay làm nội dung mạng xã hội có thể bị xem là “phân tâm”. Nhưng trên thực tế, đó là cách để họ tồn tại trong một hệ sinh thái thể thao vẫn đang trong quá trình hoàn thiện.
Bảng phân tầng thu nhập trong bài viết cho thấy sự chênh lệch rất lớn giữa các nhóm VĐV pickleball chuyên nghiệp.
Nhóm A, tức Top 5, có thu nhập trung bình khoảng 2,5–4 triệu USD, chi phí vận hành khoảng 350.000 USD do có HLV, chuyên gia trị liệu riêng và các hợp đồng thương mại lớn. Nhóm này sống ở tầng lớp hoàn toàn khác: có dòng vợt chữ ký riêng, nhận hoa hồng từ doanh số toàn cầu và được các thương hiệu săn đón.
Nhóm B, tức Top 20, có thu nhập khoảng 150.000–400.000 USD, chi phí vận hành khoảng 50.000 USD. Đây là nhóm có thể sống ổn, có tích lũy và nhận tài trợ từ các thương hiệu lớn.
Nhóm C, tức Top 50, có thu nhập khoảng 95.000 USD, chi phí vận hành khoảng 40.000 USD. Họ vẫn phải mưu sinh thêm, dù đã có trợ cấp khoảng 400 USD/giải từ PPA.
Trong khi đó, nhóm D, tức ngoài Top 50, có thu nhập dưới 30.000 USD, chi phí vận hành khoảng 30.000 USD và có thể phải tự đóng khoảng 600 USD/tuần tiền phí thi đấu. Đây là nhóm dễ rơi vào vòng xoáy lỗ vốn nhất.
Trong bối cảnh đó, các giải đồng đội như MLP được xem là cơ hội quan trọng đối với các tay vợt tầm trung. Chỉ cần được một CLB lựa chọn, kể cả ở vai trò dự bị, VĐV có thể nhận lương cứng bảo đảm và được hỗ trợ chi phí ăn ở, khách sạn trong thời gian thi đấu.
Khoản tiền này có thể không biến họ thành ngôi sao triệu đô, nhưng lại mang đến điều rất quan trọng: sự ổn định. Với các VĐV đang phải sống theo từng tuần giải, sự ổn định ấy giúp họ tập trung nhiều hơn vào chuyên môn thay vì liên tục lo lắng về chi phí khách sạn, vé máy bay hay bữa ăn đủ chất.
Câu chuyện tài chính của các Pickleball Pro tầm trung cho thấy một nghịch lý đáng suy nghĩ. Pickleball đang bùng nổ trên toàn cầu, kéo theo sự phát triển của sân bãi, thiết bị, truyền thông, giải đấu và cộng đồng người chơi. Tuy nhiên, phần lớn giá trị kinh tế vẫn chưa thực sự chảy đều đến nhóm VĐV chuyên nghiệp ở tầng giữa và tầng dưới.
Một vài siêu sao có thể ký hợp đồng triệu đô, nhưng nhiều tay vợt khác vẫn phải ngủ ghép phòng, lái xe xuyên bang, dạy thêm từng giờ và bán thiết bị để nuôi giấc mơ thi đấu.
Điều này không có nghĩa pickleball thiếu tiềm năng. Ngược lại, nó cho thấy môn thể thao này vẫn đang ở giai đoạn tăng trưởng, nơi hệ sinh thái chuyên nghiệp chưa hoàn chỉnh như tennis, golf hay bóng rổ. Khi tiền thưởng, tài trợ, bản quyền truyền hình và mô hình CLB phát triển ổn định hơn, đời sống của nhóm VĐV tầm trung có thể sẽ được cải thiện.
Nhưng ở thời điểm hiện tại, danh xưng “Pickleball Pro” chưa đồng nghĩa với sự giàu có. Với rất nhiều tay vợt, đó vẫn là hành trình đánh đổi giữa đam mê, chi phí và áp lực mưu sinh.
Pickleball có thể đang tạo ra những triệu phú thể thao mới, nhưng câu hỏi lớn hơn là: bao giờ môn thể thao này mới đủ sức nuôi sống phần đông những người đang thi đấu chuyên nghiệp?
Tin Chuyên mục