Bạn có chắc muốn đăng xuất không
Giữa tiếng còi báo động vẫn vang lên mỗi ngày, huấn luyện viên người Mỹ Aaron Trost chọn đi ngược lại dòng người rời khỏi Ukraine. Anh mang theo một vali đầy vợt và lưới, cùng niềm tin rằng pickleball có thể trở thành liều thuốc tinh thần cho người dân nơi đây. Hành trình của anh không chỉ là một chuyến dạy thể thao, mà còn là câu chuyện về sự dấn thân, lòng can đảm và khát vọng gieo lại niềm vui giữa khói lửa chiến tranh.

Aaron Trost là cái tên quen thuộc trong cộng đồng pickleball quốc tế. Anh từng đi qua nhiều quốc gia để thúc đẩy phong trào, nhưng có lẽ chưa nơi nào để lại cho anh nhiều day dứt như Ukraine. Năm trước, anh từng đến đây và chứng kiến cuộc sống của người dân bị xáo trộn từng ngày bởi xung đột. Anh trở về Mỹ với suy nghĩ rằng mình phải quay lại, phải làm điều gì đó có ý nghĩa hơn là chỉ đóng góp qua những hoạt động từ xa.
Lần trở lại năm nay, anh biết mình đang đặt bản thân vào nguy hiểm. Các chuyên gia an ninh khuyến cáo việc di chuyển trong lãnh thổ Ukraine vẫn nhiều rủi ro, nhất là trên các tuyến đường dài. Tuy vậy, anh vẫn quyết tâm. Với anh, việc mang pickleball đến Ukraine không đơn thuần là truyền bá một môn thể thao mới. Đó là cách anh thể hiện sự đồng cảm với những con người đang cố gắng sống tiếp trong điều kiện khắc nghiệt nhất.
Không có bất kỳ chuyến bay thương mại nào tới Ukraine ở thời điểm này. Aaron chọn cách bay đến Ba Lan, sau đó đi xe buýt tám tiếng xuyên qua đường biên giới để vào miền tây Ukraine. Ngồi trong khoang xe chật chội, anh mang theo không chỉ hành lý cá nhân mà còn hơn một trăm cây vợt, nhiều bộ lưới và những dụng cụ cần thiết cho việc mở lớp ở nhiều thành phố.
Đồng hành cùng anh là nhóm tình nguyện viên địa phương và một số thành viên của Liên đoàn Pickleball Ukraine. Họ chuẩn bị sẵn lịch di chuyển, danh sách học viên và các địa điểm thi đấu tạm thời. Dù nằm ở khu vực ít giao tranh hơn, miền tây Ukraine vẫn thường xuyên bị ảnh hưởng bởi cảnh báo tên lửa. Với Aaron, mỗi lần phải tạm dừng vì còi báo động inh ỏi không còn là điều lạ, nhưng vẫn là trải nghiệm đầy căng thẳng.
Điều khiến hành trình của Aaron trở nên đặc biệt nằm ở đối tượng mà anh hướng đến. Không chỉ dạy cho người chơi phong trào, anh dành phần lớn thời gian cho thanh thiếu niên và người khuyết tật, đặc biệt là những người mang thương tật do chiến tranh.
Buổi học của anh luôn tràn đầy năng lượng. Trên những sân thể thao cũ được sửa tạm, anh đứng giữa vòng tròn học viên, cầm vợt mẫu và hướng dẫn từng động tác cơ bản. Có những đôi chân bị mất vì bom mìn. Có những cánh tay yếu đi sau ca phẫu thuật. Có những gương mặt còn rất trẻ nhưng ánh mắt đã nhuốm nỗi buồn của chiến tranh. Thế nhưng khi bóng chạm mặt vợt, tiếng cười lập tức xuất hiện. Và chính khoảnh khắc ấy giúp anh hiểu rằng mình đã đúng khi quay lại nơi này.

So với lần đầu tiên đến Ukraine, Aaron nhận thấy sự thay đổi rõ rệt. Pickleball không còn là bộ môn lạ lẫm. Những câu lạc bộ nhỏ đã bắt đầu hình thành. Một số trường học chủ động liên hệ với anh để xin thêm dụng cụ và giáo án cơ bản. Tại một vài thành phố, người dân tự đóng góp để cải tạo sân bóng rổ cũ thành sân pickleball.
Dù phong trào vẫn đang ở giai đoạn đầu, sự phát triển này khiến Aaron cảm thấy lạc quan. Anh khẳng định rằng điều quan trọng nhất không phải là tốc độ, mà là sự kiên trì. Chỉ khi có cộng đồng và sự gắn kết, pickleball mới thật sự bén rễ trong đời sống người Ukraine.
Hành trình của Aaron Trost tạo nên một câu chuyện mang tính nhân văn mạnh mẽ. Với anh, pickleball không chỉ là môn thể thao có tốc độ phát triển nhanh nhất thế giới. Nó còn là công cụ giúp người dân Ukraine cảm nhận lại niềm vui, kết nối với nhau và tìm lại sự bình yên dù chỉ trong những phút ngắn ngủi.
Tin Chuyên mục