Bạn có chắc muốn đăng xuất không
Trong lúc nhiều người kỳ vọng pickleball sớm bước vào Olympic, Chủ tịch Liên đoàn Pickleball Toàn cầu Javier Regalado lại đưa ra một góc nhìn rất khác: 95% người chơi không chơi vì Olympic. Theo ông, sức mạnh thật sự của pickleball không nằm ở thể thao đỉnh cao, mà nằm ở cộng đồng, sự kết nối và cảm giác thuộc về một tập thể. Đây cũng là lời nhắc quan trọng trong bối cảnh pickleball đang thương mại hóa và chuyên nghiệp hóa rất nhanh trên toàn cầu.

Pickleball đang là một trong những môn thể thao tăng trưởng nhanh nhất thế giới. Cùng với sự bùng nổ về số lượng người chơi, sân bãi, giải đấu và thương hiệu thiết bị, câu hỏi “bao giờ pickleball vào Olympic?” ngày càng được nhắc đến nhiều hơn.
Tuy nhiên, Chủ tịch Liên đoàn Pickleball Toàn cầu Javier Regalado cho rằng tương lai của môn thể thao này không nên chỉ được đo bằng tốc độ tiến vào Olympic. Theo ông, phần lớn người chơi pickleball không đến với môn này vì mục tiêu thi đấu đỉnh cao, mà vì một lý do rất đời thường: được vận động, được gặp gỡ và được kết nối.
Phát biểu đáng chú ý nhất của ông là: “95% người chơi pickleball không chơi vì Olympic. Họ chơi vì cộng đồng, vì cảm giác được kết nối và thuộc về một tập thể.”
Đây là nhận định đáng suy ngẫm, nhất là khi pickleball đang bước vào giai đoạn phát triển nóng, nơi giải đấu chuyên nghiệp, hợp đồng tài trợ, thương hiệu vợt và những câu chuyện triệu đô đang chiếm nhiều sự chú ý.
Theo Javier Regalado, nhiều người đang hiểu sai về lý do khiến pickleball bùng nổ toàn cầu. Môn thể thao này không phát triển nhanh chỉ vì các giải đấu chuyên nghiệp hay giấc mơ Olympic. Nó phát triển vì dễ tiếp cận, dễ chơi và tạo ra cảm giác gắn kết rất mạnh giữa người chơi với nhau.
Pickleball ban đầu được tạo ra như một hoạt động giải trí gia đình. Tinh thần cốt lõi của nó không phải là thành tích cao, mà là việc nhiều thế hệ có thể cùng bước ra sân, vận động và giao tiếp với nhau.
Chính yếu tố đó giúp pickleball khác với nhiều môn thể thao dùng vợt truyền thống. Một người mới có thể nhanh chóng tham gia vào trận đấu. Người lớn tuổi, dân văn phòng, người chưa từng chơi thể thao bài bản vẫn có thể tìm thấy niềm vui trên sân. Đây là lý do pickleball lan rộng rất nhanh ở các cộng đồng địa phương.
Nếu đánh mất yếu tố này, pickleball có thể trở thành một môn thể thao khác: chuyên nghiệp hơn, thương mại hơn, nhưng cũng xa cách hơn với số đông người chơi.

Javier Regalado cảnh báo rằng pickleball có thể đi vào “vết xe đổ” của nhiều môn thể thao truyền thống nếu quá tập trung vào chuyên nghiệp hóa và thành tích.
Khi một môn thể thao phát triển, việc có giải đấu lớn, VĐV chuyên nghiệp, nhà tài trợ và hệ thống xếp hạng là điều cần thiết. Nhưng nếu toàn bộ sự chú ý chỉ đổ vào nhóm thi đấu đỉnh cao, phần đông người chơi phong trào có thể bị bỏ lại phía sau.
Đó là điểm pickleball cần đặc biệt cẩn trọng. Bởi sức mạnh lớn nhất của môn này không nằm ở số ít tay vợt hàng đầu, mà nằm ở hàng triệu người chơi phong trào trên khắp thế giới.
Nếu 95% người chơi đến với pickleball vì cộng đồng, thì việc phát triển sân bãi, câu lạc bộ, lớp học, giải giao lưu, hoạt động gia đình và môi trường thân thiện phải được xem là nền tảng. Olympic có thể là cột mốc lớn, nhưng không nên trở thành chiếc đích duy nhất.
Bên cạnh câu chuyện Olympic, Chủ tịch GPF cũng đưa ra nhận định đáng chú ý về tương lai quyền lực của pickleball toàn cầu. Theo ông, Ấn Độ hoàn toàn có thể trở thành một trung tâm lớn, thậm chí là cường quốc pickleball trong tương lai.
Điều khiến Javier Regalado ấn tượng là sự kết hợp giữa khu vực tư nhân, cộng đồng và chính phủ tại Ấn Độ. Trong chuyến thăm quốc gia này vào cuối năm ngoái, ông đã gặp Bộ Thể thao Ấn Độ và bất ngờ trước mức độ quan tâm mà chính phủ dành cho pickleball.
Theo ông, Ấn Độ sở hữu nhiều điều kiện thuận lợi: dân số trẻ khổng lồ, nền tảng cộng đồng mạnh, tinh thần khởi nghiệp cao và tốc độ phát triển thể thao nhanh. Khi những yếu tố này cùng hội tụ, pickleball có thể tăng trưởng với quy mô rất lớn.
Nhận định này cũng cho thấy pickleball toàn cầu đang bước vào giai đoạn dịch chuyển. Mỹ vẫn là trung tâm mạnh nhất hiện nay, nhưng nếu các thị trường đông dân như Ấn Độ, Trung Quốc hay những quốc gia châu Á khác đầu tư nghiêm túc, cán cân quyền lực có thể thay đổi trong tương lai.
Javier Regalado cho rằng nếu pickleball tiếp tục mở rộng toàn cầu, việc Mỹ không còn giữ vị trí “trung tâm tuyệt đối” là điều có thể xảy ra.
Theo ông, bất kỳ sự thay đổi nào cũng sẽ tạo ra phản ứng chống đối. Nhưng cuối cùng, những con số tăng trưởng và sự phát triển hằng ngày của môn thể thao này sẽ buộc mọi người phải thích nghi.
Đây là diễn biến quen thuộc trong lịch sử nhiều môn thể thao. Khi một môn chơi lan rộng ra thế giới, các quốc gia mới với dân số lớn, nền thể thao năng động và nguồn lực đầu tư mạnh có thể nhanh chóng vươn lên cạnh tranh.
Với pickleball, điều này càng dễ xảy ra vì môn thể thao này có rào cản gia nhập thấp hơn nhiều môn khác. Không cần sân quá lớn, không cần thiết bị quá phức tạp, không đòi hỏi nền tảng thể lực cực cao từ đầu, pickleball có khả năng lan tỏa rất nhanh trong các cộng đồng đông dân.
Một điểm quan trọng trong quan điểm của Javier Regalado là ông không phản đối thương mại hóa. Ngược lại, đầu tư từ doanh nghiệp, giải đấu chuyên nghiệp, tài trợ và hệ sinh thái sản phẩm là những yếu tố cần thiết để pickleball phát triển bền vững.
Vấn đề nằm ở hướng đi. Nếu thương mại hóa giúp mở thêm sân chơi, hỗ trợ cộng đồng, tạo điều kiện cho người mới tham gia và nâng cao trải nghiệm của người chơi, đó là tín hiệu tích cực.
Nhưng nếu thương mại hóa chỉ tập trung vào nhóm ngôi sao, các hợp đồng lớn, hệ thống giải chuyên nghiệp và giá trị truyền thông, pickleball có nguy cơ tự làm hẹp chính nền tảng đã giúp nó bùng nổ.
Nói cách khác, pickleball cần tiền để phát triển, nhưng không thể chỉ chạy theo tiền. Môn thể thao này cần giữ được tính thân thiện, tính cộng đồng và khả năng kết nối giữa người chơi với nhau.
Những chia sẻ của Chủ tịch GPF cũng rất đáng suy ngẫm với pickleball Việt Nam. Trong vài năm qua, phong trào pickleball tại Việt Nam phát triển rất nhanh. Sân bãi mọc lên liên tục, giải đấu xuất hiện nhiều hơn, cộng đồng người chơi tăng mạnh và các VĐV Việt Nam bắt đầu có thành tích ở đấu trường quốc tế.
Tuy nhiên, sau giai đoạn bùng nổ, thị trường cũng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sàng lọc: có sân vắng khách, có người chơi thanh lý vợt, có tranh luận về tiếng ồn, chấn thương, chi phí và chất lượng vận hành.
Trong bối cảnh đó, lời nhắc “95% người chơi không quan tâm Olympic” có thể hiểu rộng hơn: phần lớn người chơi Việt Nam cũng không ra sân vì thành tích chuyên nghiệp. Họ cần một nơi chơi vui, an toàn, văn minh, có bạn chơi cùng trình độ và có cảm giác thuộc về một cộng đồng.
Nếu các sân chỉ chạy theo doanh thu giờ thuê, nếu các giải đấu chỉ phục vụ nhóm mạnh, nếu người mới không có môi trường phù hợp để học và tiến bộ, phong trào rất dễ giảm nhiệt sau giai đoạn tò mò ban đầu.
Ngược lại, nếu xây dựng được cộng đồng bền vững, phân trình rõ ràng, có lớp học, có hoạt động giao lưu, có văn hóa sân chơi tích cực, pickleball Việt Nam vẫn còn nhiều dư địa phát triển dài hạn.
Việc pickleball hướng tới Olympic là điều đáng kỳ vọng. Một suất xuất hiện tại Thế vận hội sẽ giúp môn thể thao này được công nhận rộng rãi hơn, thu hút thêm tài trợ, truyền thông và nguồn lực đầu tư.
Nhưng Olympic không phải chiếc phao duy nhất để pickleball tồn tại. Trước khi trở thành một môn thể thao đỉnh cao, pickleball đã là một hoạt động cộng đồng. Và chính phần gốc đó mới giúp môn này lan nhanh hơn nhiều môn thể thao khác.
Nếu chỉ nhìn pickleball qua lăng kính Olympic, người ta có thể bỏ quên điều quan trọng nhất: những buổi chơi sau giờ làm, những nhóm bạn mới quen trên sân, những trận đôi vui vẻ cuối tuần, những gia đình cùng vận động và những cộng đồng địa phương được kết nối nhờ một trái bóng nhựa.
Phát biểu của Chủ tịch Liên đoàn Pickleball Toàn cầu Javier Regalado rằng 95% người chơi không quan tâm Olympic không phải là sự phủ nhận giấc mơ Olympic. Đó là lời nhắc rằng pickleball không nên đánh mất lý do khiến nó trở nên đặc biệt.
Môn thể thao này có thể chuyên nghiệp hơn, thương mại hơn và toàn cầu hơn. Ấn Độ có thể nổi lên, Mỹ có thể phải thích nghi, các hệ thống giải đấu có thể mở rộng. Nhưng nếu pickleball quên mất cộng đồng, quên mất người chơi phong trào và quên mất tinh thần kết nối ban đầu, tốc độ tăng trưởng hiện tại có thể chỉ còn là một cơn sốt ngắn hạn.
Pickleball có thể cần Olympic để được công nhận ở đỉnh cao. Nhưng để sống lâu trong đời sống thể thao đại chúng, nó cần một thứ quan trọng hơn: những cộng đồng người chơi thật sự gắn bó.
Tin Chuyên mục